Tin Mới Trong Ngày

iphone cũ
Select Menu

Xã hội

Cộng Đồng

Giới Tính-Tâm sự

Văn hóa - Giải trí

Xã hội

HOT

Góc độc giả

» » Chúc Anil mãi hạnh phúc


Unknown 14:09 0

Tôi không sao làm quen được với ý nghĩ Anil của tôi sắp lấy vợ.

Từ Ấn Độ, Anil gọi điện báo tin lễ đính hôn của anh đã được ấn định. Tôi không sao diễn tả được cảm giác mình khi ấy. Một chút bối rối, hụt hẫng, nhói đau chạy dọc cơ thể trước khi tôi kịp nhẹ nhàng mà hờ hững "chúc mừng anh" rồi cúp máy.

Suốt mấy tuần sau đó, tôi rơi vào trạng thái mà tôi chưa từng bao giờ trải qua. Tôi không khóc, không thể khóc như những ngày đầu với cảm giác bị bỏ rơi khi chị gái tôi có người yêu. Tôi cũng không trở nên im lặng một cách đáng sợ. Nhưng rõ ràng là tôi có những dấu hiệu bất thường. Tôi không sao làm quen được với ý nghĩ Anil của tôi sắp lấy vợ. Có những lúc bất chợt tôi thẫn thờ. Cũng có khi tôi ước giá như chúng tôi không gặp nhau. Hay ít ra cũng đừng trở nên thân thiết dường ấy.

Anil để lại trong tôi ấn tượng rất đặc biệt. Thấp thoáng trong anh một điều gì thật kỳ lạ, đầy thu hút. Chúng tôi nhanh chóng hiểu và quý mến nhau. Từ ngày quen tôi, anh như gắn bó hơn với con người Việt Nam. Cũng như, không biết từ bao giờ, với tôi, hai tiếng "Ấn Độ" đã trở nên quá đỗi gần gũi, thân quen. Anil kể tôi nghe về những lễ hội độc đáo, những điệu múa, những món ăn truyền thống ở quê hương anh. Về Kerala xanh thẳm một màu của cây lá, của những hàng dừa thẳng tắp dài vô tận - nơi anh sinh ra và lớn lên. Về Appa và Amma nuôi dạy anh thành người. Về những trò nghịch ngợm của cô cháu gái Kalyani kháu khỉnh. Về Kishore - người bạn thân thiết nhất...

Tôi vẫn sẽ "chúc mừng anh" nhưng vẻ hững hờ trong giọng điệu sẽ được thay thế bằng sự chân thành của một người em gái (Ảnh minh họa)
Tôi vẫn sẽ "chúc mừng anh" nhưng vẻ hững hờ trong giọng điệu sẽ được thay thế bằng sự chân thành của một người em gái (Ảnh minh họa)
Chúng tôi cứ vô tư, trong sáng nhiều năm liền như vậy cho đến khi tôi cảm nhận được ánh mắt Anil nhìn tôi trìu mến hơn, sự quan tâm sâu sắc hơn, lo lắng nhiều hơn mỗi lần tôi đau ốm, ngọng nghịu mấy chữ tiếng Việt "Anh rất mến em" đầy âu yếm, chia sẻ với tôi ý định định cư lâu dài của anh ở California. Bằng sự nhạy cảm con gái, tôi biết đó là một "bước tiến" trong mối quan hệ của chúng tôi. Anil đã không còn coi tôi đơn giản là "người bạn bé nhỏ" hay "cô em út". Còn tôi? Tôi bắt đầu nghe nhạc Ấn thường xuyên hơn; tìm hiểu, đọc sách về Ấn Độ nhiều hơn; chăm chỉ vào bếp hơn vì: "Con gái nên biết nấu ăn ngon" và chưa khi nào cái tên Anil lại được nhắc đến nhiều đến vậy. Tình yêu?

Ngay lúc chính chúng tôi còn chưa chắn chắn về tình cảm của mình, ba mẹ Anil muốn anh về Ấn Độ. Họ đã chọn cho anh một người con gái tốt. Lại rất hợp với cái gọi là "lá số tử vi" - một niềm tin tôi không bao giờ có thể hiểu được. Anil nhìn vào mắt tôi, nghiêm túc hỏi: "Em có thật sự muốn anh lấy vợ không?". "Thật sự", tôi trả lời dứt khoát "Em muốn anh cũng lấy vợ, có con bình thường như bao người đàn ông khác". Hơn ai hết, tôi hiểu rằng tình yêu giữa chúng tôi, nếu có, không đủ lớn để chúng tôi có thể vượt qua mọi khó khăn, sự khác biệt quá rõ rệt về phong tục tập quán, thói quen, nếp nghĩ, lối sống... Một phụ nữ Kerala sẽ hiểu, chăm sóc, mang lại hạnh phúc cho Anil tốt hơn tôi.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi không khỏi sốc khi nghe chính Anil thông báo về lễ đính hôn của anh với Mini. Chấp nhận và làm quen với sự thật này khó hơn tôi nghĩ. Nhưng tôi vững tin rằng thời gian là phương thuốc nhiệm màu xoa dịu mọi niềm đau. Nhất định, vào ngày cưới của Anil, tôi vẫn sẽ "chúc mừng anh" nhưng vẻ hững hờ trong giọng điệu sẽ được thay thế bằng sự chân thành của một người em gái.
cohangxomsaigon@yahoo.com

«
Next
Bài đăng Mới hơn
»
Previous
Bài đăng Cũ hơn

Không có nhận xét nào

Leave a Reply

Nhà tài trợ

iphone cũ